KHI NÀO THÌ BẠN BẮT ĐẦU “HỌC” CHO CHÍNH MÌNH?

Xuất bản vào 15:42:36 16/01/2017

Khi còn là học sinh, tôi thường được dạy: “Cố mà học cho giỏi, về sau sẽ sướng con ạ!” Rất nhiều người đã nói với tôi câu này, và tôi thấy rất nhiều người cũng đã được nghe câu nói nổi tiếng này.
Hồi ngày ngày cắp đít đến trường, in cả mặt vào bàn tại vì hay ngủ trong lớp mà vẫn chưa bao giờ trả lời được câu hỏi: “Mai này mình sẽ làm gì để sống?” Chỉ cần mình học giỏi, bảng điểm sáng chói, thầy cô trìu mến là tất cả mọi thứ mình thích tự bay đến dính vào tay. CÓ THẬT LÀ CHỈ CẦN HỌC GIỎI SẼ SƯỚNG?

Sự NGÂY THƠ hồi đấy không biết là đáng yêu hay ĐÁNG THƯƠNG.

Nhiều bạn trẻ học rất khá, đạt nhiều thành tích học tập thời đến trường. Họ luôn nghĩ, tất cả cánh cửa cuộc đời đang mở. Đợi chờ mình! Nhưng khi đóng lại cánh cửa trường lớp, bước ra ngoài thế giới thật. Thì tôi tự hỏi: BAO NHIÊU NGƯỜI BỊ TÁT CHO MỘT GÁO NƯỚC LẠNH VÌ THẾ GIỚI NGOÀI NÀY KHÁC XA VỚI THẾ GIỚI MÀU HỒNG MÀ BẢN THÂN HAY MƠ MỘNG?

Tất cả cánh cửa cuộc đời đều đóng! Chúng ta bắt đầu ghi danh vào lớp mẫu giáo của Trường Đời!
HOANG MANG, KHÔNG BIẾT NÊN ĐI VỀ ĐÂU, GÕ LÊN CÁNH CỬA NÀO. Làm cho nhiều người chọn đại, và gõ đại. Sẽ có những người không vừa ý căn phòng vừa bước vào, họ ra đi, phiêu lưu tiếp, gõ tiếp đến khi nào tìm được cái gọi là ước mơ của mình. Nhưng số đó không nhiều, chứ chưa nói là hiếm.
Còn lại đa số, khi cửa hé mở, họ chạy vào thật nhanh rồi tự khoá mình trong căn phòng họ cho là an toàn. HỌ SỢ! HỌ KHÔNG DÁM BƯỚC RA NGOÀI VÀ KHÁM PHÁ TIẾP. Và rồi, mãi đứng sau cái song sắt do mình tạo nên thèm thuồng nhìn ra bên ngoài. Chôn chân tại chỗ và không bằng lòng với chính bản thân nên sinh ra đủ thứ bệnh tật. Ghen ghét, đố kị, tự ti…

“CON NGƯỜI LÀ VẬY. CHÚNG TA TỰ ĐI CON ĐƯỜNG CỦA MÌNH VÀ TỰ CHỊU CÁI KHỔ CỦA MÌNH!” – Khuyết danh

Tôi không thích hỏi về thành tích học tập của một ai đó. Và tôi cũng chưa bao giờ chúc con em nhà ai học cho giỏi. Vì theo tôi, những thứ được gọi là thành tích trong trường lớp, lợi ích chúng đem lại thì ít, mà tác hại thì kha khá. Điểm số và bằng cấp không đem ra xào nấu cho no bụng được. Và cũng chẳng thể nào “ấm thân”. Sẽ có người phản bác: “Làm người phải có kiến thức, không kiến thức sao phát triển này nọ…”
XIN LỖI, ĐỪNG ĐÁNH ĐỒNG KIẾN THỨC VỚI ĐIỂM SỐ. Bệnh thành tích cũng như mốt bằng cấp chỉ làm ngu người và ngăn cản con đường dẫn đến thành công của chúng ta mà thôi!
Vậy khi nào thì bạn bắt đầu “HỌC” cho chính mình?
Cre: Phong Anh – Triết học đường phố

===> ĐĂNG KÍ NHẬN QUÀ CỦA BE YOURSELF!
https://goo.gl/forms/vqJ49oNgtXlbU8VJ3

Nếu bạn muốn trải nghiệm cùng chúng tôi!